|
NHÀ VĂN NGUYỄN QUANG LẬP
Tiểu sử: Tên thật: Nguyễn Quang Lập Năm sinh: 1956 Nơi sinh: Quảng Trạch - Quảng B́nh Bút danh: Hồng Nhật, Hồng Đức, Quang Quang Thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, thơ Các tác phẩm: · Một giờ trước lúc rạng sáng (1986) · Tiếng gọi nơi mặt trời lặn (1989) >> Chi tiết · Mười tám truyện ngắn Nguyễn Quang Lập (1997) · Những mảnh đời đen trắng (1989) · Kỷ niệm thời trai trẻ (1988) Giải thưởng văn chương: Giới thiệu một tác phẩm: Người thổi kèn Trom-pet
"Xin hát về bạn bè tôi Những người sống với mọi người …" (Lời một ca khúc) Khi đó anh ngước lên, ngơ ngác trước mênh mông cát trắng. Em chỉ đứng cách anh có một quăng, sau một mô cát cao, thế mà anh chẳng thấy. Anh đi. Rồi chạy. Nh́n bóng anh cuống quưt trên băi cát em buồn cười quá. "Ngốc ơi, em đây này!". Em kêu lên khe khẽ. Anh đứng khựng lại, nín thở lắng nghe. Nhưng dại ǵ em lại gọi anh nữa! Em đang trốn anh cơ mà … - Hù … o … Anh quay ngoắt lại, ngớ ra. Em cười to. Nh́n mặt anh ngẩn ṭ te, em cười rũ rượi. Anh cúi gầm mặt, khoát mạnh tay: - Cứ như là … ! Rồi anh thả mịnh xuống cát, ngồi bó gối: - Trốn … Trốn ǵ mà lạ thế? Em cười, oà đến ôm lấy cổ anh: - Ngốc ơi, người ta chỉ đứng sau có một quăng ... Thế mà cứ khoe: "Mắt anh một trăm phần mười! Thế mới biết con trai là chúa bốc phét nhá!" … Anh cười trừ, ṿng tay sau lưng ôm lấy em. Rồi đứng bật dậy, bế xốc em chạy như điên trên băi cát. Anh hôn … hôn … hôn … - Buông ra, cát vào cổ em hết rồi này! - Mặc kệ! Bắt đền ... này! Bắt đền ... này! - Thôi, em xin ... chao, quỷ ơi! Cười to cả hai đứa. Băi cát mênh mông thế kia chẳng ai nh́n thấy đâu, anh nhỉ? ... Bây giờ đoàn văn công của em đă rời trận địa từ hôm trước, thả em một ḿnh với anh ở đây. Em biết anh thích lắm nhưng em th́ buồn và lo quá. Liệu em có đuổi kịp đoàn không? Liệu em có kịp phục vụ bộ đội đang cố đập tan chiến dịch "Tái chiếm Q.T" không? Nếu không kịp th́ chuyển công tác vào chiến trường của em thật vô tích sự. Nh́n anh, em thở dài: anh có biết em đang buồn lo điều ǵ đâu! Anh đang tràn trề hạnh phúc thế kia mà! - Em ốm đúng thời cơ - Anh nói vui.- Nếu em ốm ở một trận địa khác th́ quá lắm anh cũng chỉ được thưởng thức một vài điệu múa của em, và thế là chẳng có chuyện ǵ mà nói nữa. - Anh đang biểu dương trận ốm của em đấy à? Anh cười hiền lành, kéo đầu em sát má anh. Đúng là em vừa qua một trận sốt chưa từng có trong đời. Khi xe vừa qua khỏi đèo Ngang, thốt nhiên em thấy ớn lạnh. Sau đó em buồn nôn, đầu nhức buốt, cuối cùng em đổ vào ḷng Kim Thoa - diễn viên hát, chuyên "sô- lô" cho đoàn. Rồi em chẳng biết ǵ nữa. Mấy ngày liền em nhức nhối, lơ lửng như hôn mê, cứ tỉnh được lúc nào là em lại khóc. Trời ơi, sáu năm ở Hà Nội sao không ốm đau ́g, chưa một lần em chịu hoăn lại một buổi biểu diễn, thế mà vào đây chỉ mong phục vụ bộ đội vài lần th́ phải nằm chết dđ một chỗ. Càng khóc em càng kiệt sức, đến nỗi nh́n thấy thanh gỗ mít bắc ngang hầm, en tưởng nhầm là rắn, nhiều lần em rú lên … … Rồi trong em chập chờn h́nh bóng anh chàng thổi kèn trom- pét. Anh không biết đâu, tay ấy khá trai lắm, cao hơn em một tấc chứ không lùn tịt như anh đâu. Tay ấy buồn cười ghê lắm! Khi nghe em thông báo là em đă đăng kư vào dnah sách những người xung phong đi phục vụ chiến trường, anh chàng đứng như trời trồng, nh́n em chằm chằm. "Thật à?". "Thật". - "Tại sao lại đi?" - "Thích!" - "Không thể thích như thế được!" - "Cứ thích!" … Anh chàng lắc đầu thở dài và cầm lấy cây kèn lững thững ra hành lang thổi một bản nhạc rầu rĩ: "Tôi đă xa em .. toe! toe! .. Màu trong tôi … toe! toe! … Trái tim tôi … toe! toe!". Em nhớ khi đó Hà Nội đang vào mùa hoa sữa. Cho đến phút cuối cùng chia tay, anh chàng thổi kèn trom-pet vẫn cố gắng không tin điều đó là sự thật. Tay ấy cho đó chẳng qua là hành động bột phát, liều lĩnh của em. Tay ấy vẫn coi em như một lăng tử, thích giang hồ, mạo hiểm. Có lẽ cũng không sai lắm đâu. Tính em ngang ngược lắm, bướng lắm. Đầu tiên khi em cầm bút đăng kư vào danh sách chỉ v́ em thích xê dịch, thích được biết cái nơi mà ngày nào người ta cũng ca ngợi hết lời trên đài, báo. Nhưng sau đó khi thấy tay phó đoàn và hai nhạc công chính của đoàn, những người buộc phải đi, đă chạy chọt xin cho bằng được ở lại Hà Nội, một vài người cũng "đăng kư xung phong" nhưng không phải v́ tự nguyện, chỉ v́ sợ bị chê cười, sợ bị kiểm điểm … th́ em nhận ra tầm quan trọng của chuyến đi cùng với ư nghĩa thiêng liêng của nó. Em đi. Anh chàng thổi kèn trom-pet không tiễn em, chỉ đứng suốt đêm thổi kèn trên gác thượng… Thế mà trong cơn sốt mê man em đă mường tượng thấy anh chàng đang ngồi cạnh em, bón cho em từng th́a cháo hành, rồi bằng một cái so vai rất điệu, anh chàng nâng cây kèn có một vết xước đầu loe kèn thổi một bản nhạc vui Cu-ba mà em rất thích. Chao ôi, chỉ cần có thế thôi là đủ cho em yêu anh ấy rồi, không cần một lời ngỏ nào hết. Nếu anh ấy cùng đi với em chuyến này th́ anh sẽ chẳng có em đâu, em sẽ yêu anh ấy để "trả công" cho bốn năm anh ấy theo đuổi em… Sao anh xịu mặt thế? Ghen à? Xấu quá ḱa! … Nhưng ngốc ơi, đó là "giả sử" kia mà, c̣n bây giờ em đă thuộc về anh rồi, tất cả… … Nơi xuất bản: NXB Hội nhà văn - 2003
|