THƠ DUYÊN

                                           Xuân Diệu

Chiều mộng ḥa thơ trên nhánh duyên
Cây me ríu rít cặp chim chuyền
Đổ trời xanh ngọc hoa muôn lá,
Thu đến-nơi nơi đọng tiếng huyền

Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiều
Buổi ấy ḷng ta nghe ư bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêu,

Em bước điềm nhiên không vướng chân
Anh đi lững đững chẳng theo gần,
Vô tâm-nhưng giữa bài thơ dịu,
Anh với em như một cặp vần.

 

 

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con c̣ trên ruộng cánh phân vân,
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

 

Ai hay tuy bước lặng thu êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm.
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Ḷng anh thôi đă cưới ḷng em.