DẠI DỘT

                                  Trần cao Sơn

 

Tấp tểnh mua vội cành đào

Chẳng may nở toét cả vào mùa đông.

Nhìn em đoán em chưa chồng

 Nụ cười duyên đã hại lòng người mua.

 

Cánh rơi tơi tả như đùa

Như bêu riếu cái người mua đa tình.

Cả làng chợ tết vây quanh

Nhìn ai đứng giữa một vành hoa rơi.

Dưới có đất, trên có trời

Mắc điều dại ấy. Ừ thôi cũng đành.

                                     Xuân 1996